Các bài thơ, truyện
THƠ TRUYỆN THÁNG  

Yêu mẹ
Mẹ đi làm từ sáng sớm
Dậy thổi cơm mua thịt cá
Em kề má được mẹ yêu
Ơi mẹ ơi ! Con yêu mẹ lắm!

Sưu tầm

 

Lấy tăm cho bà

Cô giáo dạy cháu về nhà
Ăn xong nhớ lấy cho bà cái tăm
Nhưng bà đã rụng hết răng
Cháu không còn được lấy tăm cho bà
Em đi rót nước bưng ra
Chè thơm hương tỏa khắp nhà vui vui

Định Hải
 

Em yêu nhà em

 Chẳng đâu bằng chính nhà em 
Có đàn chim sẻ bên thềm líu lo 
    Có nàng gà mái hoa mơ 
Cục ta, cục tác, khi đã đẻ xong 
    Có bà chuối mật lưng ong 
Có ông ngô bắp râu hồng như tơ 
    Có ao muống với cá cờ 
Em là chị Tấm đợi chờ bống lên 
    Có đầm ngào ngạt hoa sen 
Ếch con học nhạc, dế mèn làm thơ 
    Dù đi xa thật là xa 
Chẳng đâu vui được như nhà của em

Sưu tầm.

Giữa vòng gió thơm

Này chú gà nâu
Cãi nhau gì thế
Này chị vịt bầu
Chớ gào ầm ĩ
Bà tớ ốm rồi
Cánh màn khép rủ
Hãy yên lặng nào
Cho bà tớ ngủ
Bàn tay nhỏ nhắn
Phe phẩy quạt nan
Đều đều ngọn gió
Rung rinh góc màn
Bà ơi hãy ngủ
Có cháu ngồi bên
Căn nhà vắng vẻ
Khu vườn lặng im
Hương bưởi hương cau
Lẩn vào tay quạt
Cho bà nằm mát
Giữa vòng gió thơm.

Sưu tầm

Truyện Cả nhà cùng ăn dưa hấu

Gia đình nhà bạn Hùng có ba, mẹ, chị Hoa và bạn Hùng. 
Mẹ bạn Hùng đi chợ về, mua dưa hấu rất ngon, Hùng rất thích ăn dưa hấu.
Mẹ dùng dao cắt dưa, chị Hoa dưa một miếng dưa mời bố và nói: “Con mời bố ạ!” Bố khen chị Hoa: “Con gái của bố ngoan lắm, bố cảm ơn con!”.
Hùng đang ăn liền cầm một miếng dưa đưa mời Mẹ:"Mẹ ơi, con mời Mẹ ạ!" Mẹ quay sang nhìn hai con thật là âu yếm : " Hai con của Mẹ thật là ngoan "

.Sưu tầm.

Gấu Con Chia Quà


Cây táo nhà Gấu rất sai quả và ăn thì ngọt lừ.Sáng nào Gấu Con cũng đòi ăn táo, nhưng mẹ hái bao nhiêu Gấu Con cũng chê ít. Một hôm gấu mẹ hỏi:
Thế con muốn mẹ hái cho con bao nhiêu quả táo nào?
-    Dạ… Con muốn mẹ hái cho con thật nhiều ạ!
-    Thật nhiều là bao nhiêu chứ? Gấu Mẹ hỏi lại
-    Nhiều…là…là…
Mẹ Gấu cười nói:
-    Con của mẹ không biết đếm.Từ nay con phải học đếm đến bao nhiêu mẹ sẽ hái cho con chừng ấy quả táo nhé.
Gấu Con vâng lời và tìm đến nhà thầy Hươu để học đếm
Hôm đầu Gấu biết đếm đến “Một”, mẹ Gấu cho Gấu mỗi một quả táo.Thấy ít quá Gấu Con định đòi them nhưng nhớ lời mẹ dặn nên lại thôi và lẳng lặng ôm sách đi học.Hôm sau Gấu biết đếm đến “Hai” nên được mẹ cho hai quả táo.Nhưng, những ngày tiếp theo,cậu ta biết đếm đến “ Năm’, đến “Mười” nên được mẹ cho rất nhiều táo.Gấu Con rất khoái chí và càng chăm học hơn.
Năm mới đã đến. Mẹ Gấu muốn làm một bữa liên hoan, Gấu Con lanh chanh đòi đi chợ mua quà. Mẹ Gấu đưa tiền cho con rồi dặn:
- Con ra chợ mua hoa quả. Nhớ đếm cho đủ người trong nhà kẻo mua thiếu đấy.
Gấu Con “Vâng ạ” rồi đếm đi đếm lại từng người trong gia đình, xong mới xách giỏ đi chợ. Một lát sau, cậu ta khệ nệ bê giỏ về
Gấu Bố bảo.
-    Bây giờ, con hãy chia quà cho từng người đi.
Gấu Con chỉ chờ có thế, vội bưng đĩa hoa quả bằng hai tay mời bố, mẹ, mời cả hai em nhỏ. Ơ kìa, thế phần của Gấu Con đâu? Nhìn Gấu Con lúng túng, Gấu Mẹ cũng phì cười, rồi hỏi:
-    Con đếm như thế nào mà lại thiếu? Con đã đếm đi đếm lại từng người rồi mà - Gấu Mẹ bảo.
Gấu Con đếm lại: Mẹ là một, bố là hai, em trai là ba, em gái là bốn, đấy, đủ cả mà
Nghe Gấu Con nói cả nhà cười rộ lên. Gấu Bố bảo:
-    Con của bố đếm giỏi thật, đến nỗi quên cả mình cơ mà.
-    À…ra thế, Gấu Con gãi đầu xấu hổ.
Gấu Bố vui vẻ nói: Chia quà đủ cho mọi người mà chỉ quên phần mình thì con sẽ chẳng mất phần đâu.
Nói rồi, bố mẹ Gấu dồn hết kẹo, hoa quả vào chung một đĩa, mời cả nhà cùng ăn.

 Thái Chí Thanh

 

Truyện: Ai đáng khen nhiều hơn?
Một nhà kia, có hai anh em Thỏ xám ở với mẹ, bố đi làm xa nên cậu nào cũng muốn tỏ ra là đứa bé ngoan, biết thương mẹ nhiều nhất.  Thỏ anh biết mình lớn hơn nên lúc nào cũng nhường nhịn em. Song Thỏ em thì cứ muốn được mẹ khen nhiều hơn anh.

Một hôm, Thỏ mẹ bảo hai anh em:
- Hôm nay, các con được nghỉ học. Thỏ anh lên rừng kiếm cho mẹ mười chiếc nấm hương. Thỏ em vào đồng cỏ hái cho mẹ mười bông hoa thật đẹp. Ðường hơi xa, các con đi phải cẩn thận, đừng có la cà ở đâu nhé! Hai anh em vâng lời, hăng hái đi ngay và Thỏ em hăm hở chạy một mạch ra đồng cỏ. Tới nơi, chưa vội hái ngay những bông hoa vừa trông thấy. Cậu ta đi vòng một lượt, chọn khóm đẹp nhất, bông nào rực rỡ nhất mới hái. Ra khỏi đồng cỏ, cậu ta chạy một mạch về nhà khoe với mẹ:
- Mẹ ơi, con mang hoa đẹp về đây này! Mẹ khen con đi!
Mẹ đón lấy bó hoa xuýt xoa:
- Hoa đẹp quá! Hoa đẹp quá!
Thỏ em hớn hở:
- Mẹ khen con đi! Con không la cà tí nào ở dọc đường đâu mẹ ạ!
Thỏ mẹ nhìn con âu yếm:
- Con mẹ ngoan quá! Thế trên đường đi con có gặp ai, có thấy gì không?
Thỏ em nhanh nhảu:
- Có, con thấy cái sóc con bé con nhà bác sóc vàng đừng khóc ở bên gốc ổi. Nó hư, mẹ nhỉ?
- Con có hỏi vì sao sóc khóc không?
- Không mẹ ạ! Con sợ ở nhà mẹ mong.
Thỏ mẹ nghe xong không hỏi thêm gì nữa. Một lúc, khá lâu sau mới thấy Thỏ anh về, chiếc giỏ đeo bên sườn đầy những nấm hương và mộc nhĩ. Thỏ anh vừa chào mẹ vừa bốc từ trong túi áo ra từng nắm hạt dẻ đưa cho em:
- Em thích ăn hạt dẻ anh mang về cho em đây!
Thỏ mẹ hỏi:
- Sao con hái nhiều nấm thế?
Thỏ anh tươi cười:
- Cũng một công đi, con hái nhiều để dành lần sau mẹ ạ!
Thỏ mẹ lại hỏi:
- Sao con đi lâu vậy?
Thỏ anh thưa:
- Thưa mẹ, trên đường về con còn phải giúp cô gà hoa mơ.
- Cô gà hoa mơ ra sao?
- Dạ, cô gà hoa mơ dẫn đàn con đi ăn bị lạc mất một đứa, con phải dừng lại giúp cô tìm cậu gà nhép. Vì vậy, con về chậm mẹ ạ!
Nghe Thỏ anh nói xong, Thỏ mẹ mỉm cười gật đầu gọi hai anh em đến gần nói:
- Các con của mẹ! Các con rất đáng khen vì biết vâng lời mẹ. Thỏ em luôn luôn nghĩ tới mẹ là đúng, song Thỏ anh còn biết nghĩ tới người khác, biết hái thêm nấm cho mẹ, mang quà về cho em, giúp cô gà hoa mơ lúc khó khăn. Các con nên nhớ rằng: làm việc tốt không phải chỉ để được khen mà trước hết vì được giúp ích cho người khác.
Thỏ em hiểu ra bẽn lẽn nói:
- Thưa mẹ, vâng ạ!

Sưu tầm.

Sự tích bông cúc trắng

Ngày xưa có một cô bé sống cùng mẹ trong một túp lều tranh dột nát nhưng đó là một bé gái vô cùng hiếu thảo. thật ko may mẹ của cô bé lại bị bệnh rất nặng nhưng vì nhà nghèo nên ko có tiền mua thuốc chữa , và cô bé vô cùng buồn bã một lần đang ngồi khóc bên đường bỗng có một ông lão đi qua thấy lạ bèn đừng lại hỏi khi biết sự tình ông già nói với cô bé :
_ cháu hãy vào rừng và đến bên gốc cây cổ thụ to nhất trong rừng hái lây một bông hoa duy nhất trên đo. bông hoa ấy có bao nhiêu cánh thì tức là mẹ cháu sống được bằng đấy ngày 
cô bé liền vào rừng va rất lâu sau mới tìm thấy bông hoa trắng đó , phải khó khăn lắm cô mới trèo lên được để lấy bông hoa nhưng khi đếm chỉ có một cánh hai cánh ba cánh bốn canh. chỉ có bốn cánh hoa là sao chứ? chẳng nhẽ mẹ cô chỉ sống được bàng đấy ngày thôi sao? ko đành lòng cô liền dùng tay xé nhẹ dần từng cánh hoa lớn thành những cánh hoa nhỏ và bông hoa cũng theo đó mà nhiều cánh dần lên nhiều đén mức ko còn đếm được nữa. từ đó người đời gọi bông hoa ấy là bông hoa cúc trắng để nói về lòng hiếu thảo của cô bé đó dành cho mẹ mình.

Sưu tầm.

 

Ba cô gái

Ngày xưa, có một người đàn bà nghèo sinh được ba cô con gái. Bà rất yêu thương các con, bà lo cho các con từng li từng tí. Nhà nghèo, bà phải làm lụng vất vả để nuôi các con nhưng bà không hề phàn nàn.

Được mẹ yêu thương chăm sóc, ba cô con gái lớn nhanh như thổi. Thế rồi lần lượt hết cô này đến cô khác di lấy chồng, bà mẹ ở nhà một mình.

Bà liền nhớ Sóc con đưa thư cho ba cô gái, bà dặn Sóc:

_ Sóc khôn ngoan, Sóc hãy nói với các con ta là ta đang ốm và báo chúng về ngay thăm ta Sóc nhé!

Sóc con vâng lời mang thư đi. Sóc đi ròng rã một ngày một đêm đến nhà cô chị cả, cô chị cả đang cọ chậu. Sóc con đưa thư cho cô và nói:

_ Chị cả ơi! Mẹ chị đang ốm đấy, mẹ chị muốn gặp chị. Chị hãy về ngay cho mẹ chị gặp.

Nghe Sóc nói, cô cả đáp:

_ Thật á Sóc? Mẹ chị đang ốm à? Ôi! Chị buồn quá! Chị thương mẹ chị quá! Chị cũng muốn về thăm mẹ chị ngay, nhưng chị còn phải cọ xong mấy cái chậu này đã.

Nghe chị cả nói xong, Sóc con giận dữ:

_ Thương mẹ, thương mẹ mà lại còn cọ chậu rồi mới đi thăm mẹ. Thôi cứ ở nhà mà cọ chậu.

Ngay lúc đó cô gái ngã lăn ra đất, biến thành một con rùa to bò ra khỏi nhà đi mãi. Sóc con lại đi đến nhà cô gái thứ hai. Sóc đến được nhà cô hai. Cô hai đang xe chỉ. Sóc con đưa thư rồi nói với cô hai: Chị hai ơi! Mẹ chị đang ốm đấy, mẹ chị muốn gặp chị. Chị hãy đến gặp mẹ đi. Nghe Sóc con nói, cô hai đáp:

_ Thật ư Sóc? Mẹ chị đang ốm à? Ôi! Chị thương mẹ chị quá! Chị muốn về thăm mẹ yêu quý của chị ngay, nhưng chị còn bận xe cho xong chỗ chỉ này đã. Nghe cô hai nói, Sóc con giận dữ:

Thương mẹ, thương mẹ mà lại còn để xe chỉ đã rồi mới đi thăm mẹ. Thôi được! Nếu thế thì cứ ở nhà mà xe chỉ suốt đời. Sóc con vừa nói xong thì cô hai biến thành con nhện, suốt đời giăng chỉ. Sóc con lại đi đến nhà cô gái út. Cô đang nhào bột. Sóc con đưa thư cho cô út. Đọc thư xong cô hốt hoảng, tát tả đi thăm mẹ ngay. Thấy cô út thật tình thương mẹ, Sóc con âu yếm nói:

_ Chị út ơi! Chị là người con hiếu thảo. Mọi người ai ai cũng thương yêu, quý mến cô. Còn các con cô thì người nào cũng quý mến cô.

Sưu tầm

  • Trường mầm non chất lượng cao Thảo Nguyên tại Định Công
  • Thăm quan bảo tàng Hà Nội
  • Thăm quan bảo tàng Hà Nội
  • Sinh nhât Tùng Lâm 8
  • Sinh nhât Tùng Lâm 7
  • Sinh nhât Tùng Lâm 5
  • Sinh nhât Tùng Lâm 4
  • Sinh nhât Tùng Lâm 3
  • Sinh nhât Tùng Lâm 2
  • Sinh nhât Tùng Lâm 1
  • Hình ảnh thảo nguyên 36
  • Hình ảnh thảo nguyên 32
  • Hình ảnh thảo nguyên 30
  • Hình ảnh thảo nguyên 29
  • Hình ảnh thảo nguyên 27
  • Hình ảnh thảo nguyên 22
  • Hình ảnh thảo nguyên 20
  • Hình ảnh thảo nguyên 16
  • Hình ảnh thảo nguyên 15
  • Hình ảnh thảo nguyên 14